Nếu bạn đang cần một chốn xanh mướt để xả stress cuối tuần, gần Hà Nội mà không phải chạy xe 5-6 tiếng, thì chỗ này là lựa chọn số một. Đó là khu vực đồi thông ven hồ Đồng Chương, nép mình trong khuôn viên Trang An Golf & Resort. Tôi đã mất buổi chiều lang thang ở đây, thấy được cái thú của nó: thông reo, nước biếc, không khí trong lành, chẳng khác gì Đà Lạt nhưng không mất công đi xa. Bài viết này tôi sẽ chỉ bạn đường đi, mùa nào đẹp, chơi gì, ở đâu và cái giá phải trả để có một chuyến đi thực sự đáng.
Tóm tắt nhanh bài viết:
- Đường từ Hà Nội chỉ hơn 1.5 tiếng, có thể đi xe máy, ô tô hoặc ghép xe, tốn khoảng 100-200k xăng xe/vé.
- Đẹp nhất là mùa thu và xuân, nhưng mùa hè cũng có cái thú riêng nếu bạn thích cắm trại và chèo thuyền.
- Có thể tự túc đồ ăn để cắm trại hoặc ăn uống tại resort, giá dao động từ 50k cho một bữa đơn giản đến 300k cho combo BBQ.
“Đà Lạt mini” ở Ninh Bình: nghe mãi, rốt cuộc có gì mà xôn xao?
Đồi thông Hồ Đồng Chương dạo bước – chỉ nghe cái tên thôi đã thấy nao nao. Chả phải tự dưng thiên hạ đồn nơi này như “Đà Lạt thu nhỏ” giữa đất Cố đô. Nằm ngay trong khuôn viên Trang An Golf & Resort, cách Hà Nội chưa đầy hai tiếng xe chạy, tôi bỗng thấy mình lạc vào một thế giới khác hẳn. Ở đó, hàng thông cổ thụ rì rào như thì thầm chuyện cũ. Mặt hồ rộng mênh mang, soi trọn cả bầu trời. Và dưới chân, thảm cỏ xanh mướt đón từng bước chân thả nhẹ. Lòng tự nhiên an yên lạ.
Tôi vốn sinh ra và lớn lên trên mảnh đất Ninh Bình này. Nên hãy để tôi dẫn bạn rảo quanh “nàng thơ” ấy. Từ những lối mòn thông rợp bóng, tới các góc hóng bình minh hay chiều tà đẹp nao lòng, kể cả mấy quán cà phê cóc bên đường mà dân phượt rỉ tai nhau.
Bạn từng mê cái se se lạnh của Đà Lạt? Cái nhẹ nhàng của phố núi? Chắc chắn bạn sẽ thấy thân quen với phong cách nơi hồ thông này. Cái khác biệt rõ nhất? Không phải vất vả đèo dốc, đường vào bằng phẳng, xe chạy thoải mái. Nhưng bù lại, khoảng lặng ở đây không quá u tịch, mà ấm áp, chân chất như những con người quê lúa. Phải, gần gũi vậy đó.
Cảnh sắc chốn này có sự hài hòa khó diễn tả. Một bên mặt nước trong veo, một bên rừng thông xanh biếc. Thỉnh thoảng vài cánh chim lạ vụt qua, điểm xuyết bức tranh. Có người bảo “chán như ăn cơm nguội”. Với tôi, mỗi góc lại gợi một chuyện. Quan trọng là mình dừng lại và cảm, hay chỉ đi qua cho có. Rất đáng thử.
Nghe đồn Ninh Bình có chỗ như Đà Lạt thu nhỏ, thật không?
Điều đầu tiên khi tôi vừa xuống xe là cảm giác bước vào một thế giới khác hẳn. Không còn cái nóng và tiếng xe cộ ồn ã của phố. Thay vào đó là mặt hồ mênh mang và những hàng thông đứng thẳng tắp. Tôi đứng ngẩn người mất vài phút. Chẳng nghĩ được gì ngoài việc hít một hơi thật sâu cái không khí mát rượi từ hồ thổi vào.
Có đứa bạn từng bảo: “Ra đấy mà xem, y chang Đà Lạt trong phim ấy”. Nghe mà bán tín bán nghi. Ninh Bình từ trước giờ nổi tiếng với hang động, núi đá, ai nghĩ có cảnh thông với hồ như Tây Nguyên cơ chứ. Nhưng sự thật thì… ừ, đúng là có một “Đà Lạt mini” nằm ngay giữa Trang An đấy. Hồ Đồng Chương rộng 45ha, nước xanh veo, uốn mình quanh mấy quả đồi phủ đầy thông và bạch đàn. Cái khiến tôi bất ngờ nhất là cách hồ ẩn hiện dưới những tán cây, lúc khuất lúc lộ, y hệt mấy con suối nhỏ trên Đà Lạt ngày nào.
Sáng tinh mơ, cảnh thông – hồ nơi này càng đẹp đến nghẹt thở. Sương vẫn còn đọng đầy trên lá thông. Ánh nắng sớm xuyên qua tán cây, đổ xuống mặt nước lấp loá. Tôi ngồi bệt xuống bờ. Mặt hồ phẳng lặng như tấm gương khổng lồ, in bóng từng hàng thông cổ thụ đứng sừng sững, vài cụm mây trắng lững lờ trôi trên cao. Cả không gian tĩnh mịch đến nỗi chỉ nghe tiếng gió thổi qua kẽ lá, xào xạc, xào xạc, thỉnh thoảng lại vài tiếng chim líu lo. Những phút như thế này tôi mới hiểu sao người ta gọi đây là chốn bồng lai của đất Cố đô.
Đồi thông hồ Đồng Chương dạo bước buổi bình minh sương mờ ảo
Nếu hỏi tôi “có giống Đà Lạt không?” – thì phải công nhận chúng có chung một cái hồn. Cái hồn ấy là thông, là mặt nước trong veo mát rượi, là thứ không khí mà chỉ muốn ngồi hít mãi chẳng muốn về. Nhưng mà cũng khác thật đấy. Nơi này vẫn giữ được một vẻ hoang sơ riêng, dù phía xa xa có mấy khu resort nhưng không đủ để phá vỡ cái thanh bình vốn có. Tôi cứ ngồi mãi, nhìn mây với trời, nhìn thông với hồ quyện vào nhau. Tự nhiên thắc mắc, biết đâu trên đời này còn chỗ nào như thế, gần Hà Nội mà hóa ra lại xa đến lạ.
Đi bộ dưới rừng thông khác gì so với dạo phố?
Nói thật nhé, tản bộ dưới mấy cây thông già này nó khác hẳn cái cảm giác đi dạo trong phố. Cứ bước chân lên những con đường đá uốn theo sườn đồi, tai nghe tiếng lá reo, gió thổi hun hút, tự nhiên thấy lòng nhẹ tênh. Ở đây chẳng có tiếng còi xe, chẳng có loa phường, chỉ toàn tiếng thông hát cùng chim rừng. Dưới chân là thảm cỏ xanh mướt, trải dài như tấm thảm khổng lồ mà đi chân trần cũng không ngại.
Thử một hôm dậy thật sớm xem. Lúc ấy sương còn đọng trên từng cành kim, cái không khí nó trong veo đến độ hít vào là sảng khoái ngay. Hít một hơi sâu, bạn sẽ thấy mấy cái áp lực công sở tự dưng bay biến. Đúng vậy. Chẳng cần tốn tiền đi đâu chữa lành cho xa xôi, cứ ra đây dạo vài vòng là đủ thấy người nhẹ hẳn ra.
“Tôi ở Green Pine Camp vài hôm, sáng nào cũng pha cốc cà phê rồi ra ghế gỗ ngồi nhìn mặt hồ. Cái tiếng thông reo với làn sương tan dần dưới nắng sớm cứ làm tôi nhớ mãi. Lúc ấy công việc áp lực bao nhiêu cũng tan hết.” – Anh Nguyễn Văn Nam, blogger du lịch, quản trị nhóm “Xê dịch Cố đô”.
Đạp xe quanh hồ: chẳng mỏi mà ngắm trọn cảnh
Đi bộ lâu quá thấy nhức chân thì đạp xe là chuẩn bài. Vừa khỏe lại tha hồ ngắm cảnh hơn. Hay ở chỗ vé tham quan đã bao gồm xe đạp, khỏi lo thuê thêm cho mất công. Cứ thế rong ruổi trên con đường nhựa uốn lượn, một bên hồ nước mênh mang, một bên rừng thông bạt ngàn. Muốn dừng thì dừng, thích chụp góc nào cứ chụp, thoải mái.
Khoảng 4-5 giờ chiều là giờ vàng để đạp xe. Trời se se lạnh, nắng xiên vàng rực xuống mặt hồ, cứ chầm chậm đạp mà hưởng thụ. Có đoạn đường vắng lặng, tôi hay thả cả hai tay khỏi ghi đông, ngước nhìn khoảng trời xanh lồng lộng qua hai hàng thông. Cảm giác tự do ấy khó tả thật.

Góc đạp xe ven hồ chiều muộn, khoảnh khắc tự do hiếm có giữa phố thị
Những điểm check-in mà thiếu là coi như chưa đến
Ngoài thông và hồ ra, dọc đường dạo bước bạn sẽ gặp vô vàn góc chụp xinh xắn. Điển hình là cái xích đu vô cực dựng ngay sát mép nước, ngồi đưa đẩy mà nhìn ra hồ, cứ như lạc vào một khu nghỉ dưỡng nào ở Bali. Rồi mấy khung gỗ hình trái tim, những lối mòn nhỏ xuyên rừng thông. Chẳng cần tìm đâu xa, đứng đây là có ngay mấy tấm ảnh đẹp.
Nhắc mới nhớ cái Ao Trời nằm trên đỉnh một quả đồi khá cao – phải leo một đoạn mới tới. Nước trong vắt, xung quanh thông già bao bọc. Rất đáng thử. Nghe người dân kể, ao này chưa bao giờ cạn, dù mùa khô kéo dài. Ngồi trên đỉnh ngắm toàn cảnh khu du lịch trải dài dưới chân, tự nhiên thấy mình nhỏ bé giữa đất trời. Sức khỏe ổn thì cứ thử leo lên, cảnh trên đỉnh đồi xứng đáng với chút mồ hôi bạn đổ ra.
Đồi thông này ngoài chụp ảnh còn chơi được gì hay?
Nghe nhiều bạn bảo ra đây chỉ ngắm cảnh với check-in thôi. Nhưng thực ra, muốn vận động chút cũng có đủ trò xả stress.
Cái hay nhất là khu này nằm trong quần thể Trang An Golf & Resort, nên có sẵn sân Pine Course 18 hố. Điểm đặc biệt là các hố golf được thiết kế len lỏi dưới tán thông nguyên sinh, không phải kiểu sân trống trơn như nhiều nơi khác. Tôi không chơi golf, nhưng dạo bộ mấy con đường dẫn vào sân cũng thấy sướng mắt. Vừa ngắm người ta đánh bóng, vừa hít thở không khí thông mát rượi.
Khoan đã. Nếu bạn không mê golf thì đừng vội buồn. Ở đây còn mấy trò cảm giác mạnh cực hút.
Cụ thể:
- Đua xe Go-kart – đường đua bố trí ngay trong khuôn viên. Không quá khó, nhưng đủ để thử tài lái.
- Xe ATV xuyên rừng – ngồi xe địa hình len lỏi giữa hàng thông, đường gồ ghề nhưng cảm giác rất đã.
- Zipline – trượt dây qua tán cây. Vừa bay vun vút trên cao, vừa ngắm trọn mặt hồ từ trên xuống.
Tôi từng thử zipline một lần. Cảm giác gió lùa vào mặt, tiếng thông xào xạc dưới chân – khó diễn tả thật sự. Không phải kiểu thể thao nhàu nhĩ, mà là sự pha trộn giữa thiên nhiên và chút kích thích. Nếu đi nhóm, sáng có thể dạo bộ trong rừng thông, chiều đến xếp hàng chơi mấy trò này. Vừa thư giãn lại vừa đốt calo khá hiệu quả.
Nhưng lưu ý: cuối tuần các trò này đông lắm. Nên đặt vé từ sớm hoặc ra trước 9h sáng thì đỡ mất thời gian xếp hàng. Giá mỗi trò tầm 150-250k một lượt, tùy dịch vụ. Không hẳn là rẻ. Nhưng một lần trải nghiệm cho biết – cũng xứng đáng.
Ngồi đêm giữa rừng thông, có gì đặc biệt?
Nếu sắp xếp được thời gian, đừng vội về ngay. Tôi từng nghĩ đi chơi trong ngày là đủ, nhưng một lần ở lại, cảm giác khác hẳn. Green Pine Camp nằm ngay trong khu du lịch, họ cho thuê lều trại kiểu hiện đại – cơ bản là bạn khỏi lo gì cả, vì họ lo gần hết rồi.
Tôi thuê loại lều Nature Camp, khoảng 700.000đ một đêm. Loại Amazing Camp cũng loanh quanh 700.000đ – 900.000đ, tuỳ loại. Giá đó đã có cả lửa trại và bữa tối cơ bản. Còn muốn ăn thêm gì ngoài thực đơn, cứ hỏi nhân viên – họ chỉ chỗ mua đồ về nướng.
Tối hôm ấy, tôi ngồi bên đống lửa, quanh mình là rừng thông bạt ngàn. Mùi nhựa và khói quyện vào nhau rất lạ. Trời đêm trong vắt, sao nhiều đến mức tôi nghĩ mình chưa từng thấy ở Hà Nội. Gió hiu hiu. Mọi người quây quần kể chuyện, thỉnh thoảng lại nghe tiếng cành khô nổ tách tách trong lửa.
Tôi chỉ ước: giá mà mỗi tuần được một đêm thế này. Không điện thoại. Không wifi. Chỉ lửa, bạn bè và mùi thông – thế là đủ.

Lửa trại bập bùng giữa rừng thông, một đêm đáng nhớ của tôi ở Đồng Chương
Nói thật nhé, ban đêm ở đây hơi lạnh, nhất là từ tháng 11 đến tháng 2. Đem áo ấm là bắt buộc. Cũng có người phàn nàn tiếng dế, tiếng ếch kêu to quá. Nhưng với tôi, đó lại là bản nhạc rừng dễ thương nhất. Còn ai khó ngủ thì mang thêm bịt tai cho chắc.
Green Pine Camp có cả tắm nước nóng và nhà vệ sinh sạch sẽ, không phải kiểu cắm trại hoang sơ đâu. Tóm lại là thoải mái vừa đủ – không sang trọng nhưng cũng chẳng cực khổ. Điều duy nhất là, giữa rừng thông mà ngắm sao, tôi cứ ước cái đêm ấy dài thêm một chút.
Đi chơi mà không biết trước chi phí thì dễ “vỡ kế hoạch” lắm
Ai đi chơi cũng muốn biết trước mình sẽ tốn những khoản gì, tôi hiểu mà. Nên tôi gom hết vào đây cho các bạn dễ hình dung, đỡ lo bị “chặt chém” hay hụt ví giữa chừng.
Giá vé và dịch vụ mới nhất năm 2026
Nói thật, bảng giá dưới đây tôi cập nhật từ thông báo mới nhất của khu du lịch. Nhưng mà giá cả có thể thay đổi theo mùa hoặc dịp lễ, tết. Tốt nhất là trước khi đi, bạn gọi điện hỏi lại cho chắc. Khỏi sốc.
| Loại hình dịch vụ | Giá vé / Combo | Chi tiết |
|---|---|---|
| Vé tham quan ngày | 250.000đ/người | Bao gồm xe điện hoặc xe đạp di chuyển trong khu, tham gia trò chơi Lưới thử thách |
| Cắm trại Nature Camp | 700.000đ/người | (Giá trong tuần) – Lều tiêu chuẩn, bao gồm vé tham quan và các tiện ích kèm theo |
| Lưu trú Bungalow/Villa | Từ 1.500.000đ/phòng | (Có thể thay đổi theo mùa) – Thiết kế gỗ thông mộc mạc, view vườn hoặc view hồ |
| Cho thuê xe đạp | Bao gồm trong vé | 01 xe/phòng Bungalow, 02 xe cho Homestay |
| Trò chơi cảm giác mạnh | 50.000đ – 200.000đ/lượt | Zipline, Go-Kart, ATV, Kayak… |
Tôi thấy giá cả cũng không đến nỗi nào. So với mặt bằng chung ở các điểm du lịch sinh thái quanh Hà Nội thì vẫn chấp nhận được. Riêng khoản cắm trại, nếu đi nhóm đông thì vừa vui lại đỡ tốn hơn hẳn. Đúng vậy.
Những khoản chi quan trọng bạn nên biết:
- Vé tham quan ngày: Nhìn giá có vẻ nhỉnh hơn vài chỗ, nhưng bù lại bao gồm xe điện đưa đón trong khuôn viên rộng. Tiện cho gia đình có người già hay trẻ nhỏ.
- Cắm trại Nature Camp: Giá này đã bao gồm vé tham quan luôn. Nếu tính ở lại qua đêm thì đây là phương án tối ưu, đỡ phải mua vé ngày riêng.
- Lưu trú Bungalow: Giá khởi điểm khá mềm, nhưng view hồ với view vườn sẽ chênh nhau đấy. Các bạn nhớ hỏi kỹ khi đặt phòng. À mà này, đã bao gồm xe đạp rồi, tha hồ đạp dạo quanh hồ.
Kinh nghiệm của người đi rồi: Muốn nắm rõ hơn các dịch vụ golf và nghỉ dưỡng, bạn có thể xem thêm [bảng giá chi tiết].
- Thời điểm đẹp nhất: Theo tôi, từ tháng 5 đến tháng 10 là lý tưởng nhất. Sáng sớm và chiều tối mát mẻ, lãng mạn cực kỳ. Ngồi cà phê hay đi bộ đều sướng. Còn trưa thì nắng gắt lắm, nhớ mang mũ và kem chống nắng, kẻo đen như tôi thì khổ.
- Đồ dùng mang theo: Đừng có đi dép lào hay giày cao gót nhé. Khu này rộng mênh mông, lại có đồi dốc. Giày thể thao hoặc giày bệt là chuẩn nhất.
- Món ăn nên thử: Ghé nhà hàng Thông Reo, gọi ngay đĩa dê núi với cơm cháy. Ngon mà lại có view nhìn ra sân golf với rừng thông bao la. Kiểu “vừa ăn vừa ngắm cảnh” đúng chất.
“Từ góc nhìn phong thủy, Hồ Đồng Chương có thế đất ‘tựa sơn hướng thủy’ – rất quý trong văn hóa phương Đông. Núi rừng phía sau như bức bình phong vững chãi, mặt hồ rộng lớn phía trước tượng trưng cho tài lộc. Đây không chỉ là nơi nghỉ dưỡng lý tưởng mà còn là chỗ hội tụ năng lượng tốt, giúp du khách tìm thấy sự cân bằng và may mắn.”– Ông Nguyễn Hữu Lợi, chuyên gia nghiên cứu văn hóa tâm linh và phong thủy Ninh Bình.
Nghe chuyên gia nói tôi cũng thấy yên tâm hơn. Đúng là cái hồ này không chỉ đẹp mà còn “có tướng” thật.
Một ngày cuối tuần ở Đồng Chương – có đáng không?
Câu trả lời thẳng luôn: có, nhưng đừng mơ nó là Đà Lạt thu nhỏ hay resort hạng sang.
Ra đồi thông hồ Đồng Chương không dành cho kiểu nghỉ dưỡng “sang xịn mịn”. Nó hợp với kiểu thư giãn… bình dân, đơn giản. Cứ mang theo ít đồ ăn, tìm bóng thông rồi ngồi, nhìn mặt nước gợn sóng – thế là đủ. Bất chợt có cơn gió, mùi nhựa thông xộc lên, tự dưng thấy cái không khí ấy giống giống Đà Lạt ngày xưa. Nhưng gần Hà Nội hơn nhiều. Khỏi bay. Vẫn được “đổi gió”.
Có người đi về chê nhàm. Chỉ có hồ với thông, chẳng có gì lạ. Tôi cũng công nhận một phần. Nếu bạn cần sôi động, cần hàng quán đông đúc hay trò chơi mạo hiểm – chỗ này không dành cho bạn. Còn nếu bạn ngán ngẩm cái ồn ào phố thị, chỉ muốn một góc im lìm ngồi một mình, hoặc cùng vài đứa bạn thân mà tám chuyện trên trời dưới bể – thì đúng chỗ rồi.
Phải nói thật, tôi vẫn nhớ cái khoảnh khắc đứng giữa đồi thông, hồ nước nép dưới chân, yên tĩnh đến độ chỉ nghe tiếng chim với tiếng thông reo. Có lẽ cái đáng giá nhất ở đây không phải dịch vụ hay phong cảnh đẹp choáng ngợp. Mà là cái khoảng lặng. Ở cái thời buổi ai cũng cắm mặt vào điện thoại, chạy đua với deadline, kiếm được một ngày thong thả như vậy là đáng quý rồi.
Còn chuyện chi phí, giá cả, chất lượng dịch vụ – có những khoản tôi thấy đắt so với mặt bằng, có thứ thì làm còn sơ sài. Tôi sẽ kể cụ thể ở phần sau. Nhưng nếu hỏi có quay lại không? Có. Tôi quay lại thật. Lần sau sẽ chuẩn bị đồ ăn ngon hơn, kỹ càng hơn, và dành thời gian ngồi ngắm hoàng hôn trên hồ. Không phải vì nơi này hoàn hảo. Đơn giản vì những chỗ bình dị, mộc mạc thế này, giờ hiếm thấy lắm.
Thế nên, cứ đi và tự trải nghiệm. Đừng để mấy bài review trên mạng làm bạn kỳ vọng quá cao hay quá thấp. Coi như một buổi cuối tuần ra khỏi nhà, thay đổi không khí một tẹo, là vui rồi. À, nếu lần đầu đến, bạn nên xem qua các combo nghỉ dưỡng kết hợp golf của những người đi trước để đỡ bỡ ngỡ. Tôi từng trượt vỏ chuối vì không chuẩn bị gì cả đấy.
Đi chơi mà lắm thắc mắc, tui gom lại cho hết nhức đầu
Ai lần đầu tới đồi thông hồ Đồng Chương chắc cũng có đống câu hỏi y hệt nhau. Tôi từng vắt óc mãi mấy vụ này nên giờ tổng hợp luôn, khỏi mất công hỏi dài hỏi dai.
1. Nên đi lúc nào để đẹp nhất?
Sáng sớm từ 6h đến 8h, hoặc chiều từ 3h đến 5h rưỡi. Lý do cực kỳ đơn giản: trời mát, nắng vàng dịu, đứng đâu cũng ra dáng ảnh đẹp. Còn giữa trưa, nắng đổ lửa, đi bộ mười phút đã muốn choáng. Có cảnh đẹp mấy cũng chẳng thiết tha nữa.
2. Đi một vòng hết bao nhiêu lâu?
Các bạn nên dành hẳn 4 đến 5 tiếng. Đừng đi vội. Đi chơi mà chạy đua thời gian thì mệt thân. Thời gian đó bao gồm đạp xe quanh hồ, dừng chụp vài góc xinh xinh, leo lên đồi thông ngồi hóng gió, và tranh thủ mấy trò chơi nhẹ nhàng trong khu. Làm nhanh quá chỉ thiệt mình.
3. Trong đó có chỗ ăn uống gì không?
Có nhà hàng Thông Reo nằm ngay trong resort, đồ mặn đặc sản Ninh Bình, đồ Tây, đồ Á đầy đủ. Nhưng riêng tôi hay mách người ta cách khác: thích tự do thì chuẩn bị đồ picnic từ nhà, bên hồ có nhiều góc mát rượi rất hợp để trải bạt ngồi ăn nhâm nhi. Ai cắm trại qua đêm thì có dịch vụ nướng BBQ ngoài trời, ngon mà lại vui.
4. Đường vào có lằng nhằng không?
Nói thật là dễ đi lắm. Từ trung tâm thành phố Ninh Bình, cứ chạy về hướng Tràng An, thấy ngã rẽ đi Cúc Phương – Nho Quan là sẽ thấy biển chỉ dẫn. Đường trải nhựa phẳng phiu, xe máy hay ô tô nhỏ đều chạy êm. Nhớ ngày đầu tôi mò vào, đường đá bụi mù trời, khổ sở lắm. Giờ khác xa rồi.
5. Cắm trại qua đêm ở Green Pine Camp có đáng không?
Đáng hơn cả mong đợi. Ban ngày ngắm cảnh rồi về coi như mới tận hưởng một nửa thôi. Đêm ở đây mới thấm: yên tĩnh, rừng thông se se lạnh, đốt đống lửa ngồi nhìn sao trời, sáng ra mở mắt thấy sương mờ mờ trên mặt hồ. Sướng thật sự. Lều có thể thuê của khu, hoặc mang theo được (nhớ hỏi phí giữ chỗ). Nếu có BBQ nữa thì khỏi phải bàn.
6. Ngủ lại có những loại phòng kiểu gì?
Ở đây bày đủ kiểu tá túc thú vị. Thích gần thiên nhiên thì chọn Bungalow gỗ thông, thích kiểu hiện đại sạch sẽ thì phòng Golftel. Gia đình đông người thì cứ Pool Villa – có bể bơi riêng, thỏa sức. Ngân sách ít hơn thì vài homestay bên ngoài cũng được, nhưng tôi không khuyến khích vì sẽ xa hồ, mất cái không khí đặc trưng. Còn dịch vụ cắm trại thì đã nói ở trên, tùy gu mỗi người.