Welcome to Trang An Golf & Resort

Bóng rêu trên đá Ngọa Long và những chiếm nghiệm vô hình từ núi Đính

Có một buổi chiều cuối thu, tôi ngồi lặng nhìn bóng rêu phong đang chầm chậm bò qua phiến đá trước cửa chùa Bái Đính cổ, trên đỉnh núi Đính. Ánh nắng vàng ươm nhảy múa qua từng tán lá, đổ xuống những mái ngói thâm trầm một màu thời gian. Hương trầm thoang thoảng quyện trong gió, như một sợi chỉ vô hình nối kết quá khứ với hiện tại. Không có sự vội vã của những hành trình check-in, cũng không có tiếng cười nói ồn ã. Chỉ có sự tĩnh mịch đến lạ kỳ và tiếng chuông gió ngân nga từ tháp chuông xa. Đó là khoảnh khắc tôi thực sự nghe thấy cố đô đang kể chuyện.

Hành trình khám phá di sản không chỉ là việc di chuyển từ điểm này đến điểm khác. Nó là nghệ thuật của sự “thấu cảm”, của việc để mình bị cuốn hút bởi những mảnh ghép thời gian còn sót lại trên từng viên gạch, phiến đá. Và với tôi, ngôi chùa Bái Đính cổ trên đỉnh núi Đính là nơi lưu giữ một câu chuyện thiêng liêng nhất – câu chuyện ít người biết đến về một vị thiền sư tài hoa và cuộc hành trình sinh tử trong lòng núi đá.

Chùa Bái Đính cổ và câu chuyện hái thuốc trên đỉnh Ngọa Long

Nếu bạn đã từng đặt chân đến khu chùa Bái Đính mới với không gian hoành tráng và tượng Phật đồ sộ, bạn sẽ có một cảm nhận hoàn toàn khác khi bước qua những bậc đá rêu phong dẫn lên chùa Bái Đính cổ. Hai không gian chỉ cách nhau một con đường nhưng tách biệt như hai thế giới. Một bên là sự ồn ào, náo nhiệt của lễ hội và du khách thập phương; một bên là sự tĩnh lặng đến nao lòng, chỉ có tiếng gió thổi qua những phiến đá xám xịt và vài tán cây già cỗi đứng trầm ngâm canh gác.

Chùa Bái Đính cổ, còn gọi là chùa trên núi Đính, gắn liền với truyền thuyết về Thiền sư Nguyễn Minh Không – một vị cao tăng thời Lý, người có công lớn trong việc chữa bệnh cho vua và dân chúng. Thiền sư không chỉ là một nhà tu hành mà còn là một danh y lỗi lạc. Và nơi ngài thường tìm đến để hái những vị thuốc quý giá nhất – điều mà nhiều du khách ít biết đến – chính là hang Muối và hang Tiền, hai hang động thiên tạo nằm sâu trong lòng núi Ngọa Long ở khu vực chùa Bái Đính.

Hang Muối, theo các bậc cao niên trong vùng kể lại, được đặt tên như vậy bởi trong hang từng có một vách đá màu trắng, phủ đầy muối mặn mòi. Thiền sư Nguyễn Minh Không thường đến đây tĩnh tâm và bào chế thuốc từ những thảo dược quý sinh trưởng trong bóng tối ẩm ướt của hang động. Còn hang Tiền lại là nơi ngài chế tác những viên thuốc quý, được đúc thành khuôn tròn như những đồng tiền cổ, để dành tặng cho người bệnh.

Tôi từng đứng mãi ở cửa hang, mường tượng hình ảnh một thiền sư già với bộ áo cà sa sờn cũ, tay cầm đuốc soi từng vách đá, mắt sáng và bàn tay nhẹ nhàng hái từng lá thuốc. Đó không phải sự kỳ vĩ của thần thoại, mà là một hình ảnh đời thường, ấm áp và đầy tính nhân văn. Nó khiến tôi nhận ra rằng sự linh thiêng của nơi đây không chỉ nằm trong những pho tượng uy nghi, mà còn trong những chi tiết tưởng chừng đã phai mờ theo thời gian.

Một chi tiết đặc biệt khác mà tôi muốn chia sẻ với bạn là “giếng ngọc” – một giếng nước nhỏ nằm khuất sau chánh điện chùa cổ. Người dân địa phương truyền rằng mạch nước này do Thiền sư Minh Không phát hiện khi đang tìm kiếm dược liệu. Nó không bao giờ cạn, dù trong những đợt hạn hán khắc nghiệt nhất. Và điều kỳ lạ là, giếng nằm ở lưng chừng núi, vách núi cao hun hút, nước vẫn trong vắt và ngọt mát như xưa. Tôi thường mang theo một chiếc chai nhỏ, múc từng ngụm nước giếng, như một cách kết nối với câu chuyện nghìn năm đang chảy trong từng giọt mát lạnh.

Những chi tiết kiến trúc “ẩn” ít người biết

Phần lớn du khách khi lên chùa Bái Đính cổ đều đi ngang qua tòa Tam Quan ngoài cùng mà không dừng lại quá lâu để quan sát. Nhưng nếu bạn dành thời gian nhìn kỹ, bạn sẽ thấy trên mái cổng có những bức phù điêu chạm khắc hình rồng và hoa sen bằng đá xanh Ninh Vân. Điều đặc biệt là các họa tiết này khác hẳn với thời Lê – mà có nét tinh xảo, mềm mại hơn, mang đậm ảnh hưởng của nghệ thuật thời Trần với những đường nét thanh thoát. Một số nhà nghiên cứu địa phương tin rằng đây có thể là dấu tích của những lần trùng tu vào thời hậu Lê, mang theo cảm hứng từ các ngôi chùa thời Lý – Trần tại vùng đất cố đô.

Và bên trong khuôn viên chùa cổ, có một ngôi bảo tháp nhỏ bằng đá ong, được bọc kín trong bóng râm của cây đa cổ thụ. Tháp chỉ cao hơn đầu người một chút, trông vô cùng giản dị. Nhưng theo các tư liệu Hán Nôm còn lưu giữ tại địa phương, bảo tháp này được dựng để tưởng nhớ một vị sư trụ trì đã có công bảo tồn chùa qua bao biến cố lịch sử. Thật đáng tiếc vì nhiều du khách vô tình lướt qua mà không kịp nhìn thấy chứng tích ấy.

Tôi nhớ một lần tình cờ, trong lúc trao đổi với cụ Đồ Khanh, một vị cao niên từng gắn bó với chùa từ những năm 1960, cụ kể rằng: “Ngày xưa mình còn bé, các cụ già trong làng kể rằng chùa Bái Đính cổ xưa lắm, tường gạch đều là gạch vồ thời Lý, mộc mạc, nhưng đến giờ vẫn vững chãi. Đằng sau chính điện, có một tấm bia đá khắc chữ Hán, nếu rửa sạch rêu xanh, vẫn đọc được những dòng ghi lại công đức của thiền sư Nguyễn Minh Không trong việc mở mang chùa cảnh. Tiếc rằng bao năm nay, bia đá bị phủ đầy rêu, ít người để ý đến.”

Lời cụ nói khiến tôi bồi hồi. Hóa ra câu chuyện thiêng liêng vẫn nằm đó, nhưng bị thời gian và vô tình che mờ. Để khám phá một di tích đúng nghĩa, đôi khi bạn cần không chỉ đi bộ, mà còn phải dừng lại, nhìn chăm chú và hỏi. Hãy dành một buổi chiều tĩnh lặng, bước lên từng bậc thang đá cổ mòn, hỏi chuyện các cụ cao niên, và lắng nghe từng câu chuyện mà họ kể. Chính bạn sẽ là người có những khám phá độc nhất vô nhị, mà không một bài viết nào có thể kể hết được.

Lời khuyên cho người tìm kiếm sự tĩnh lặng và thấu cảm

Nếu bạn là một người yêu thích sự trầm lắng, hãy đến chùa Bái Đính cổ vào một ngày thường, tránh các dịp lễ hội cuối tuần. Buổi sáng sớm trước 8 giờ, hoặc chiều muộn khoảng sau 3 giờ, là những thời điểm không khí nơi đây trở nên tĩnh mịch nhất. Bạn sẽ nghe thấy từng tiếng chuông gió, từng tiếng chim hót, và cả nhịp thở của chính mình giữa không gian linh thiêng.

Hãy tưởng tượng bạn đang đứng ở trước cửa Tam Quan cũ, nhìn xa về phía thung lũng Tràng An, nơi dòng sông uốn lượn quanh những dãy núi đá vôi xám trắng. Hơi nước bốc lên từ mặt sông, tạo nên một lớp sương mỏng như khói, phủ lên tất cả một vẻ huyền ảo không tưởng. Nếu bạn có dịp về đây vào mùa mưa, khi những cơn mưa rả rích rơi xuống, tôi tin bạn sẽ thấy được một Cố đô khác hẳn – trầm lắng, ẩn hiện và chứa đựng biết bao nỗi niềm.

Khi viếng chùa, bạn hãy đến cả chùa mới lẫn chùa cổ. Đừng chỉ check-in ở Tam Quan ngoài cùng hay dừng lại ở những bức tượng Phật đồ sộ. Hãy bước lên những bậc thang đá cũ kỹ, qua rặng cây cổ thụ rợp bóng, để tìm đến những ngôi bảo tháp nhỏ, những tấm bia đá rêu phong, những giếng ngọc khuất mình trong vách núi. Chính ở đó, bạn sẽ tìm thấy giá trị văn hóa và tâm linh đích thực.

Kết thúc hành trình, khi đứng từ đỉnh núi Đính nhìn xuống, tôi bỗng chợt nghĩ: Những ngôi chùa và di sản cũng như những phiến đá trong rừng. Có những phiến đá to lớn, sừng sững, được mọi người biết đến và chiêm bái. Nhưng cũng có những viên đá nhỏ, nằm khiêm nhường dưới bóng râm, phủ đầy rêu xanh và ẩn chứa những câu chuyện không bao giờ nói thành lời. Để thấu hiểu nó, bạn không cần phải nghe những bài diễn thuyết hoa mỹ, mà chỉ cần có một trái tim sẵn sàng lắng nghe, và đôi mắt biết nhìn vào chi tiết.

Toàn cảnh chùa Bái Đính nhìn từ xa với núi non trùng điệp và cổng chùa uy nghiToàn cảnh chùa Bái Đính nhìn từ xa với núi non trùng điệp và cổng chùa uy nghi

Hãy đến Cố đô Hoa Lư không chỉ để xem, mà để cảm. Hãy để những viên đá, những bức tường, những câu chuyện xa xưa len lỏi vào tâm hồn bạn. Tôi tin rằng, chỉ khi đó, bạn mới thực sự “sở hữu” di sản một cách trọn vẹn nhất.

Những câu hỏi thường gặp dành cho người yêu sự tĩnh lặng

1. Nên thắp hương ở chùa Bái Đính cổ hay chùa mới và có cần chuẩn bị lễ vật gì đặc biệt không?

Theo kinh nghiệm của những người con địa phương, bạn nên thắp hương tại cả hai khu chùa. Ở chùa cổ, hãy thắp một nén hương trước tượng Phật trong chánh điện, rồi đến hành lang bên phải thắp hương tưởng nhớ các vị thiền sư có công xây dựng chùa, đặc biệt là Thiền sư Nguyễn Minh Không. Với chùa mới, ngoài việc lễ Phật ở Tam Bảo, bạn có thể lên bái tượng Phật đồng tại khu vực đỉnh núi. Lễ vật không cần cầu kỳ, chỉ cần hương, hoa tươi và lòng thành – sự giản dị ấy mới là quý giá.

2. Thời điểm nào trong ngày và trong năm là vắng vẻ nhất để cảm nhận sự tĩnh lặng ở chùa Bái Đính cổ?

Vào những ngày thường trong tuần (thứ Hai đến thứ Sáu), khoảng thời gian sau 15h chiều, chùa Bái Đính cổ gần như vắng bóng du khách. Buổi sáng sớm từ 6h đến 7h30 cũng là thời điểm lý tưởng, khi bạn có thể tận hưởng không khí trong lành và sương mù buông xuống trên các thung lũng. Trong năm, cuối thu (khoảng tháng 10-11) và cuối đông (tháng 1-2 âm lịch, trước rằm tháng Giêng) là thời điểm bầu trời trong trẻo, ít mưa và không khí thực sự tĩnh mịch.

3. Có những quy tắc hay nghi thức ứng xử nào đặc biệt khi tham quan chùa Bái Đính cổ mà du khách thường bỏ qua?

Rất nhiều du khách đến chùa nhưng quên rằng đây vẫn là một không gian tâm linh sống động, chứ không phải “bảo tàng” hay điểm check-in. Bạn nên giữ giọng nói nhẹ nhàng, không chạm vào các pho tượng hay cổ vật cổ. Đặc biệt, khi bước vào khu thờ tự, hãy nhẹ nhàng đẩy cửa, không nên đi dép lê hoặc giày vào bên trong nếu có tấm thảm lót. Nếu muốn chụp ảnh trong khuôn viên chùa cổ, bạn nên hỏi ý kiến các sư cô, sư thầy hoặc người trông coi để tránh vô tình xâm phạm những không gian linh thiêng.

Hãy để hành trình của bạn ở Bái Đính không chỉ là một chuyến đi, mà là một cuộc đối thoại với quá khứ. Bởi di sản không phải là những gì nằm yên trong sách vở hay các bản hướng dẫn, mà là những gì đang sống động chờ bạn khám phá.

Để lại bình luận của bạn

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Lên đầu trang